Kết quả tìm kiếm cho "tròn nịch"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 36
Giữa thời buổi nghi lễ có thể mua vài tờ giấy ghi sẵn ngoài chợ, ở một góc phố cổ Bao Vinh (TP.Huế) vẫn còn ông Lê Trường Huy (68 tuổi) lặng lẽ pha màu, mài mực, viết chữ Hán trên phù thượng lương. Ông xem đó là cách "giữ chữ", giữ lại phần hồn cốt cuối cùng của một nghề xưa.
Đặt chân vào “chợ”, những người “ngoại đạo” như chúng tôi liền thắc mắc: Làm sao để phân biệt người chơi chuyên nghiệp và không bị nhầm lẫn những món đồ giả trà trộn? Anh Hân, chủ quán cà phê Thời Cổ, cũng là dân sưu tầm đồ xưa, đồ cổ nói chắc nịch: “Ở đây chỉ đón dân trong nghề, ai cũng quen biết nhau, kể cả lái, nếu xuất hiện “cò” hoặc những người lạ trà trộn với ý đồ đánh tráo là biết ngay”.
Thị trường nước hoa cao cấp tại Việt Nam đang ngày càng phát triển mạnh mẽ, khi nhiều người bắt đầu tìm đến những mùi hương tinh tế, mang tính nghệ thuật và thể hiện cá tính riêng. Nếu như trước đây nước hoa thường được xem như một phụ kiện đi kèm, thì ngày nay nó đã trở thành ngôn ngữ của cảm xúc, của tâm trạng và phong cách sống. Trong dòng chảy đó, Byredo – thương hiệu niche đến từ Thụy Điển – xuất hiện như một biểu tượng của sự tối giản sang trọng, một nhà hương hiện đại với triết lý độc đáo về ký ức và cảm xúc trong mùi hương.
Khi trở về cuộc sống đời thường, cựu chiến binh Đinh Thừa Tự (sinh năm 1948), ngụ ấp Vĩnh Thành, xã Vĩnh Trạch tiếp tục mang tinh thần xung kích, trách nhiệm góp phần làm giàu cho quê hương.
Trong thời gian phong tỏa vì COVID-19 năm 2020, chính phủ Đức đã chi hàng tỷ euro để hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ, người lao động tự do. Giờ đây, nhóm đối tượng thụ hưởng này đang bị yêu cầu hoàn lại khoản trợ cấp ấy.
Trong cái tĩnh lặng đêm khuya, khi mọi người đã yên giấc, một chiếc vỏ lãi nhỏ vẫn rẽ qua những con rạch ngoằn ngoèo. Người điều khiển là anh Trần Văn Hận (45 tuổi), ngụ ấp Xẻo Lá A, xã Tân Thạnh, với hơn 20 năm làm nghề bắt ba khía.
Có những buổi chiều về ngang xã Giồng Riềng (tỉnh An Giang), gió thổi ngang cánh đồng, hương riềng bay thoảng qua, gợi nhớ bao điều tưởng đã ngủ yên. Thứ mùi ngai ngái, nồng nàn ấy, với người xa quê, chỉ cần thoáng chạm là lập tức đưa về những năm tháng xưa, thời mà ở bờ mương, góc vườn, đâu đâu cũng thấy vài bụi riềng cao đến nửa người, lá xanh đậm, thân chắc nịch.
Không dùng ximăng hay thép sắt, người Mông trên vùng cao Tây Bắc tạo nên những ngôi nhà đất nện tường dày gần nửa mét, bền cả trăm năm, chứa đựng những bí mật về cách dựng nhà, xây tường độc đáo.
Mải miết với những chuyến đi, tôi bất chợt nhìn thấy những mâm nhãn đầu mùa bày bán ven đường. Lúc ấy, trong lòng chợt có chút bâng khuâng, khi nhớ lại hình ảnh về những mùa nhãn xưa ở xứ vườn Mỹ Đức - Khánh Hòa, khi tôi còn hớt tóc húi cua.
Hành trình chinh phục núi Dinh dẫu chỉ là một đoạn đường mòn nhưng lại đẹp và thú vị vô cùng.
Kiêu Kỵ (Gia Lâm, Hà Nội) được mệnh danh là làng nghề ' độc nhất vô nhị' bởi lẽ 1 chỉ vàng đập mỏng thành 980 lá có diện tích lớn hơn 1m2 thì chưa có ngành công nghiệp nào làm được.
Năm 19… bệnh tả khởi phát rồi bùng nổ thành đại dịch quét qua làng Bồng Hải, vô cùng đau thương tang tóc.